Ái biệt li khổ

Vì anh là ác quỷ nên anh sẵn sàng bóp cổ những thiên thần dám thay anh yêu em

Tiểu Phạn quán [Chương 6]

3 phản hồi

Chương 6.

Tô Bạch tâm tình tốt.

Vừa mới  đổi xe, BMW số lượng có hạn,dốc hết khí lực theo đuổi mang từ tay đại ca A mệnh danh vắt cổ chày ra nước trở về, không nói đến kia đẳng cấp của mình hợp với cái xe hơn lão chủ kia bao nhiêu bậc, riêng việc vặt được lông của tên keo kiệt kia cũng đủ cho hắn có bao nhiêu kiêu ngạo. Cho nên, ngay ngày hôm đó liền ngồi xe mới đi làm.

Chỉ đơn giản là nằm ở sau xe ngủ mà thôi,nhìn ra bên ngoài có 2 kẻ  một lớn một nhỏ đi tới đi lui ngắm xe mà nước miếng chảy ròng, Tô Bạch mắt sắc đã phát hiện thằng bé con đậu đỏ kia nhìn nhìn quen mắt, nhớ đến người từng có “ân” chia cơm với mình, dứt khoát xuống xe cùng tiểu bằng hữu kia bắt chuyện. Đang muốn xuống xe, chỉ thấy phía trước cái tay nhỏ mập mạp đang cố sức vẽ vài cái lên đầu xe, trên tay rõ ràng một  cái chìa khóa sáng long lanh, mà bên cạnh là thanh niên xa lạ không kịp ngăn cản thì nháy mắt biến sắc.

Tô Bạch hít một ngụm lãnh khí. Xe của ta mới nha! Đang định đi xuống kiểm tra xe quý bị thương ở độ nào , ông chủ của cửa hàng tám chữ đã đến rồi, thấy tiểu lão bản ôm con lén lút muốn chạy trốn, Tô đại luật sư vui vẻ.

“Tiểu lão bản, đã lâu không gặp!” Đẩy cửa xuống xe, âm âm cười, Tô đại luật sư sờ sờ cằm, cười lộ cả tám cái răng trắng.

Tần Cách muốn chạy trốn.

Tiểu mãn a, ngươi vẽ cái gì không vẽ lại vẽ lên xe a? Vẽ xe ai không vẽ lại vẽ xe người kia a? Bảo bối a, ngươi này không cho lão ba làm việc phải không! Nhìn xem người này, mặt trắng mắt hẹp , bộ dạng dường như làTào Tháo, kia tuyệt đối không phải người lương thiện a!

Nhưng Tần Cách lúc này cũng chỉ có thể miễn cưỡng đi tới bắt chuyện :“Chúng ta  trưa ngày hôm qua mới gặp, con ta còn mời ngươi ăn sủi cảo.”

Tô Bạch cười cười:“Con ngươi này hôm nay vẽ lên xe của ta.”

Tần Cách trừng mắt Tô Bạch, mặt không chút thay đổi, vẫn không nhúc nhích.

Tô Bạch xem xét Tần Cách, mặt mang theo nét cười, ung dung.

Thật lâu sau, Tần Cách khẽ cắn môi, đem Tiểu mãn nhét vào trong long Lý Tranh, tay rút ra sổ tiết kiệm ở sau mông quần đưa lại. Tô Bạch không chút khách khí tiếp nhận, mở ra, nhìn đến trên mặt sổ ba chữ số nhịn không được khóe miệng run run, này đây, ngay cả số lẻ cũng không đủ đi!

“Còn có,  hai bọn họ,” Tần Cách chỉa chỉa hai người phía sau,“Ngươi xem người nào đáng giá thì mang đi bán đi!”

Ánh mắt Tô Bạch  cũng nhìn theo hướng chỉ của Tần Cách. Một thiếu niên làm đệ tử, tầm mười tám mười chin tuổi, vẻ mặt lo lắng bất an. Một nhi tử như  cục thịt phấn hồng đô đô, chớp chớp đôi mắt to mơ hồ, rõ ràng không rõ đã xảy ra chuyện gì.

“Buôn bán người là trái pháp luật,” Tô Bạch thu hồi ánh mắt,“Ngươi là muốn cho ta hiểu luật mà vẫn cố tình phạm pháp sao?”

Kia hai người, lớn, không tiếp nhận, không nói.  Còn đứa nhỏ ,Tô Bạch tin tưởng, nếu chính mình dám động vào đầu ngón tay nó, xác định chắc chắn tiểu lão bản bụng dạ hẹp hòi đang đứng trước mắt sẽ mang dao phay ra liều mạng với mình. Thiết, ta cũng không phải ngại mệnh mình dài quá! Tô Bạch âm thầm bĩu môi, dựa vào ngồi ở trên đầu xe chọn mi liếc qua mà trước mắt ,cùng đồng dạng Tần Cách cũng chọn mi hướng qua bên này.

“Vậy ngươi muốn thế nào?” Tần Cách nhìn chằm chằm  ví tiền trên tay Tô Bạch, nghiến răng nghiến lợi. Trên mặt nơi đó, chính là sổ tiết kiệm ba chữ số của nhà mình.

“Ta nói, chúng ta có hay không nên tìm một chỗ ngồi xuống, từ từ nói chuyện?” Tô Bạch thân tay che ở trên trán. Mặt trời giữa trưa hè, cũng không phải là loại bình thường .

“Cũng đúng,” Tần Cách gật gật đầu, xoay người gọi Lý Tranh lại giao phó,“Tiểu Tranh, đưa Tiểu mãn về ăn cơm, đồ ăn ở trên bàn cơm ở nồi cơm điện. Ta cùng vị tiên sinh này nói chuyện!”

“Nhưng mà Lâm đại ca……” Lí Tranh đứng bất động, sợ nhà lão bản nhà mình chịu thiệt.

“Không có việc gì, đi thôi, ngươi buổi chiều còn phải đi gia sư, đừng chậm trễ. Oa bao thịt lạnh không thể ăn, mau đi đi, cơm nước xong còn thời gian rảnh lừa Tiểu mãn ngủ trưa, bát đũa để ta rửa .” Tần Cách phất phất tay đuổi rồi hai người, quan trọng nhất vẫn là ứng phó với cái đầu này trước tiên.

Bị người ta không để ý, này thực la bi thương, cho nên Tô Bạch thực bất mãn. Híp mắt xem xét người bên kia đi qua đi lại, Tô đại luật sư bị mặt trời phơi nắng đến ngất đi đầu càng mê muội:“Đi, cùng nhau đi, ta cũng thích oa bao thịt.”

Tần Cách hết chỗ nói , không thể làm gì khác hơn đành phải dẫn người trở lại tiệm ăn cơm, có ai làm cho chính mình đuối lý đâu!

Tần Cách đi vào lấy canh, Lí Tranh cũng đi theo vào lấy cơm, đến khi hai người đi ra thì phát hiện bên ngoài dường như bùng nổ. Tô Bạch ngồi đối diện với Trình tiểu mãn, một người tóm lấy đũa một người đoạt lấy thìa, hai người ăn đến vui vẻ.

Chờ khi Tần Cách cũng ngồi xuống mới phát hiện có chút không ổn. Bốn món ăn một món canh, nếu là bình thường thì hơn hai người khẳng định ăn không hết, nhưng mà hiện tại nhiều hơn một người, nhất là, dư thêm người này xem ra không có khả năng .

Một miếng cơm một miếng đồ ăn, mỗi lần gắp đều không hụt, mỗi lần gắp đều ít nhất một miếng thịt, oa bao thịt cùng thịt heo hầm, phấn điều thay nhau đến, rau dưa,đến chạm cũng không chạm. Lí tranh ngơ ngác ngồi ở một chỗ, đã bị “thực thủ pháp” này làm chấn động. Trình tiểu mãn đồng học còn đang cầm muỗng nhỏ cùng một đũa miến tác chiến, thì đĩa oa bao thịt đã vơi đi phân nửa.

Thực giống động vật ăn thịt! Tần Cách nhịn không được chép miệng.

Sau một lúc lâu, rốt cục nhận ra sự không đúng Tô Bạch dừng đũa, lúc này mới ý thức được không phải đang ở trong văn phòng , bản thân cũng không phải đang ăn cơm hộp,trong nháy mắt động tác cũng nhã nhặn hơn.

“Trước kia khi còn là bộ đội, ăn cơm phải đúng giờ, mọi người đều cướp ăn, thói quen.” Tô Bạch giải thích một câu, lại lần nữa vung đũa.

Tần Cách rối rắm. Phải vào phòng bếp làm thêm một ít đồ ăn , hiện tại đám con trai với Lí Tranh đã đoạt được mấy khối thịt đâu? Trình tiểu mãn luôn luôn là vừa ăn vừa chơi, đến bây giờ một đuã miến cũng chưa ăn vào miệng. Mà Lí Tranh là lần đầu tiên bắt đầu làm việc, cũng là lần đầu tiên ở trong này ăn cơm, tiểu gia hỏa vốn ngại ngùng, hiện tại càng nói không ra.

“Ta đi làm thêm.” Tần Cách đút cho con ăn đũa miến, lại gắp mấy khối thịt bỏ vào trong bát Lí Tranh, nghĩ đi nghĩ lại vẫn nên đứng dậy.

“Có thể thêm đồ sao?” Tô Bạch trước mắt sáng ngời, nắm lấy thời cơ,  chủ nợ xin thêm phúc lợi.

“Không thể,” Tần Cách trừng mắt nhìn Tô Bạch liếc mắt một cái,” thịt bò xào hành, trứng xào cà chua, vậy thôi”.

Bưng hai món kia trở lại, trên bàn đông tây cơ  hồ không thể di chuyển được, hai người lớn đang nói chuyện trên trời, một đứa nhỏ đang  phấn đấu ăn đũa miến thứ hai. Lần này Tô Bạch ăn thật sự tao nhã, nhưng thật ra với  Tần Cách  đã hoàn toàn không còn hình tượng, một bên dỗ con ăn cơm, một bên không quên giúp Lí Tranh  tranh đĩa rau.

Ăn uống no đủ, Lí Tranh đi làm gia sư, Tiểu mãn ôm cái gối đầu nho nhỏ của mình vào phòng ngủ, hai người cũng ngồi xuống bắt đầu đàm phán.

“Hai lựa chọn.” Tô đại luật sư lười biếng tựa lưng vào ghế ngồi, áo khoác vắt ở một bên, áo sơmi đã cởi ra  đến ba nút ( Anh dư lày là có ý gì a ??? ). Ông chủ này thật quá keo kiệt, thời tiết nóng như vậy mà ngay cả điều hòa cũng không bật.

“Nói.” Tần Cách liếc mắt nhìn chủ nợ quen mặt một cái, đóng cửa chính nhưng lại mở ra cửa sổ. Trong nhà có gió lùa, thực mát mẻ, vẫn là nên lấy lòng chủ nợ.

“Hoặc là đền tiền theo trình tự pháp luật, hoặc là trả tiền theo kì , chúng ta……” Tô Bạch chưa nói xong, đã bị cắt ngang.

“Trả tiền theo kì.” Tần Cách nhanh chóng chọn cách thứ hai.

“Hảo, ta sẽ mau chóng đem giấy tờ đưa cho ngươi xem qua. Như vậy, bắt đầu từ ngày hôm nay, một ngày ba bữa của ta  liền tạm thời giao cho…… Ách, lão bản họ gì?” Mục tiêu đã đạt được, Tô đại luật sư đột nhiên phát giác chính mình còn không biết tên đối phương, đây chính là một sai lầm

“Trình, Trình Lâm,” Tần Cách nhịn không được hắc tuyến,“Ngươi a? Còn có, chúng ta là cửa hàng ăn sáng không đề cập phục vụ bữa trưa và bữa tối.”

“Phía sau ngươi không phải phải nói ‘Miễn quý trình’ sao?” Tô Bạch chọn mi,“Tô, Tô Bạch. Ba bữa khấu trừ trực tiếp trên giấy tờ, bao gồm phục vụ đưa cơm.”

“Ta vốn mù chữ , theo ta không chấp nhặt làm gì? Vả lại, ngươi cũng không không cần?” Tần Cách nhún nhún vai,“Không thành vấn đề, đồng ý mang cơm, sau đó lấy hóa đơn cho ngươi.”

Trừ tiền theo quý còn có vấn đề là cùng người dây dưa không ngớt  như vậy thật sự không sáng suốt, ngươi không cần ta mới không cần, nhưng là, người ta nói thẳng, với một kẻ mù chữ, chẳng lẽ ta cũng đi theo tự nhận mình là kẻ học hành không ra gì? Tô Bạch rối rắm.

Thỏa hiệp thành công, nhìn thấy thời gian cũng không còn sớm, Tô luật sư bỏ lại danh thiếp liền vỗ vỗ mông lắc người, đương nhiên, sổ tiết kiệm cũng được hoàn lại.

Tiệm cơm mới mở còn chưa kiếm được, thì đã đặt mông một khoản nợ bên ngoài, chủ nợ còn là tên  hắc tâm hắc tràng ( lòng dạ hiểm độc) ác liệt , Tần giáo thụ cầm bút viết thực đơn vào mặt sau danh thiếp, cắn răng.

Hết chương 6.

Advertisements

Tác giả: akma13elieve

Đến từ tận cùng của khổ đau, đến từ địa ngục của hạnh phúc. Hận đến tột cùng, Đau đến tan vỡ....tất cả chỉ còn lại 1 chữ : yêu.

3 thoughts on “Tiểu Phạn quán [Chương 6]

  1. Hoho Trình tiểu mãn xe duyên cho cha nó

  2. Cảm ơn bạn đã edit 🙂
    Mình có thể góp ý một chút đc ko? Đôi chỗ mình thấy bạn edit hơi khó hiểu chẳng hạn như đoạn này: “Phía sau ngươi không phải phải nói ‘Miễn quý trình’ sao?” Tô Bạch chọn mi,“Tô, Tô Bạch. Ba bữa khấu trừ trực tiếp trên giấy tờ, bao gồm phục vụ đưa cơm.”

    “Ta vốn mù chữ , theo ta không chấp nhặt làm gì? Vả lại, ngươi cũng không không cần?” Tần Cách nhún nhún vai,“Không thành vấn đề, đồng ý mang cơm, sau đó lấy hóa đơn cho ngươi.”
    Mình ko hiểu lắm :((

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s