Ái biệt li khổ

Vì anh là ác quỷ nên anh sẵn sàng bóp cổ những thiên thần dám thay anh yêu em


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Viết cho tháng 10.

Đã sang tháng 10, sang thu hẳn. Trời không còn nắng gắt, gió hanh khô cả tay chân. Mà cũng có nghĩa là lại gần hết một năm nữa.

Hôm nay ghé qua mấy wp của những người đã từng một thời nói chuyện xuyên tháng ngày, mà lâu rồi cũng chẳng nói nữa. Có thể là họ cũng đã quên những câu chuyện đã từng nói. Wp bỏ không, bỏ cả những câu chuyện còn dang dở, như bên này. Thật ra thì cũng không muốn bỏ dở, chỉ là đột nhiên cảm thấy bị cạn cảm hứng, giống như là đang điên cuồng theo đuổi cái gì đấy rồi đột nhiên cái mình theo đuổi đấy nó biến mất vô tung ảnh cho nên không thể đuổi tiếp được nữa. Wp giống như là di vật còn sót lại sau một thời hoàn toàn sống theo kiểu mình muốn, làm những gì mình đam mê. Hiện tại vẫn còn đam mê, chỉ là không thể chỉ theo đuổi niềm đam mê ấy mà còn phải sống với nhiều thứ khác. Cái này có lẽ người ta gọi là trưởng thành.

Cũng không biết thật ra đã trưởng thành hay chưa, hay chỉ là đứa trẻ con sống trong cái xác của người trưởng thành. Nhưng mà có những việc thực chất đến bây giờ ngay cả mình cũng quên là mình đã từng thích đến điên loạn như thế, rồi đột nhiên một ngày nào đó bỗng nhớ là mình đã từng như vậy. Cũng giống như những bản nhạc nền trong Wp, lâu không nghe, đột nhiên nghe lại rồi phát hiện ra từng có thời gian, cả ngày mở máy tính chỉ để nghe những bản nhạc ấy, buồn theo những trang viết ấy, nhưng đã là một ngày xa xôi lắm. Không biết là trưởng thành hay chưa, thỉnh thoảng vẫn ước ao được hoàn thành nốt giấc mơ chưa thành hiện thực, thỉnh thoảng vẫn mong chờ cái gọi là may mắn. Dù thực tế đã đập cho tỉnh thế mà thế nào lại vẫn chẳng nhớ rằng cần phải luôn “tỉnh”. Hoặc có thể hiểu là cuộc đời này cần ta “tỉnh” theo cách mà cuộc đời muốn, còn ta thì lại cứ muốn điên theo cách ta mong. Cuộc đời sắp xếp cho ta những mối quan hệ, sau đó ném cho ta một công việc mà cuộc đời cho là phù hợp với ta, sau đó lại tiếp tục xếp cho ta cái lịch trình mà đời người ai cũng phải thực hiện : sinh ra- lớn lên – lập gia đình -sinh con đẻ cái…. Mà vấn đề là ở chỗ nó đẩy ta nên ta lại cũng cứ cuốn theo cái dòng đấy mà bước tiếp, nên đã quên mất những thứ một thời mình theo đuổi. Ta quay quanh công việc, gia đình, đồng nghiệp, bạn bè, mải miết đến quên cả mình cần gì mình muốn gì mình đam mê gì. Rồi đến lúc chợt nhớ ra thì lại muốn vứt tất cả rồi bùng cháy, lại chợt nhận ra là ta còn có ít cơ hội để cháy quá, vì những thứ quanh ta…

Sắp hết một năm, sắp qua một tuổi, cho nên những thứ cần ta chịu trách nhiệm ngày một nhiều thêm. Cần có một công việc ổn định để có trách nhiệm trước hết với bản thân, cần sớm có một gia đình riêng để bố mẹ yên tâm, để không lỡ thì…Mọi người quanh ta đều thúc giục ta sớm có gia đình, sớm có con cái, để sau này bớt khổ… Cái sau này còn tận vài chục năm nữa, còn những thứ ta tiếc nuối thì vẫn đang trong ta mỗi ngày. Tiếc cho giấc mơ chưa thành, tiếc thanh xuân vẫn chưa vui đủ, tiếc cho những nơi ta mong vẫn chưa được đặt chân đến, tiếc cho ta vẫn chưa sống đủ trong vòng tay nuông chiều của bố mẹ… Đôi khi tự hỏi là mình cứ trôi theo cái dòng ấy không biết có đúng không, liệu sau này mình có hối tiếc không? Khi mà chính ta vẫn cảm thấy ta chưa đủ chững chạc, chưa đủ tự tin, chưa đủ khôn khéo để tự điều chỉnh tất cả các mối quan hệ đến mức độ tốt đẹp nhất.

Sau tất cả, thì ta cũng vẫn sẽ có ngày bước lên xe hoa, có lẽ ngày ấy sẽ sớm hơn dự tính ban đầu. Nhưng có lẽ cứ đi cũng chưa chắc đã sai, biết đâu lại là một bầu trời mới vui vẻ, hạnh phúc hơn…..

61860090cecf5ac6a4c2998d92706c8f

 

 

Advertisements


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Lảm nhảm

Lâu lắm, rất lâu rồi không vào đây nữa.

Từ khi mà công việc, học hành… dồn hết vào, làm vô tình quên đi cái góc nhỏ này. Là nơi đã từng rất lưu tâm chăm chút từng tí, là nơi đã bỏ ra rất nhiều thời gian.

Đến bây giờ, khi có quá nhiều thứ khó nói, lại muốn tìm một nơi ít người biết để viết hết lên những gì muốn nói. Nhưng có lẽ là nín quá lâu, dồn lại quá nhiều, cho nên chẳng biết muốn bắt đầu từ đâu, kết thúc ra sao.

Từng một mình vượt qua các ngày lễ, từng một mình vừa học vừa làm, sống giữa những con người xa lạ- những kẻ không  tôn trọng mình, từng tự động viên chính bản thân mỗi sáng, vật lộn mỗi sáng, cho đến bây giờ, khi trở về nhà, có gia đình bên cạnh, có môi trường làm việc tốt hơn, có một người mang danh người yêu, vẫn cảm thấy “một mình”. Đôi khi chỉ 1 câu vô tình, hoặc có thể người ta cố tình, mà tự dằn vặt mình. Khi mà tất cả cố gắng, cô độc, khó khăn tự mình chiến đấu vượt qua, trong mắt người khác chẳng đáng một đồng, khi mà phải tự trốn trong góc, nín nhịn quá, cuối cùng post vài dòng chữ để chế độ chỉ bản thân biết, hay ghi vào những nơi không ai biết mình là ai, cũng đủ chua xót. Từ bỏ tất cả đam mê, sở thích, tất cả những gì đã là mong muốn của một thời, để đánh đổi lại cái gì chính bản thân cũng chẳng rõ.

Chỉ biết là đang đi trên con đường người nhà mong muốn, đang làm những việc mà người ta gọi là nghĩa vụ, thậm chí yêu đương cũng thế. Thỉnh thoảng lại nhớ ra là mình đã từng có những đam mê như thế, mong ước như thế, đã từng có những ngày cuồng nhiệt như thế. Có lẽ đây là cái người ta gọi là “chết từ khi mới 20 tuổi”.

Lí do gì làm con người ta lại phải gắn với “nghĩa vụ”, có lẽ là do trái tim nóng nhưng cái đầu lạnh. Biết là nếu chọn con đường ấy, nghĩa là tự mình chấp nhận tổn thương mình, mà vẫn cứ đi, biết là mình không thích, nhưng vẫn cứ làm. Thế rồi cái cuồng nhiệt, vội vã, nóng hổi của thanh xuân cứ chết dần, hết dần. Biết, nhưng không cố thay đổi. Cảm giác như những ngày theo đuổi giấc mơ đã cách xa nửa cuộc đời.

Đôi khi muốn tìm một người để nói hết tất cả, để có thể khóc thật to, để nói rằng mình cũng có những giấc mơ còn đang dang dở, nhưng chẳng biết tìm ai. Có thể những gì mình ấp ủ, đè nén, với mình là cả thanh xuân, nhưng với người ta chỉ là câu chuyện tẻ nhạt, chẳng đáng nói, cũng chẳng có giá trị gì. Cho nên một mình vẫn cứ một mình, che giấu lại hết tầng này đến lớp khác.

 


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Thông báo mở pass TPQ

Vì là khóa pass cũng lâu rồi, mà sách thì xuất bản cũng đc kha khá thời gian rồi, cho nên tớ mở pass Tiểu Phạn Quán.

Rất cảm ơn các bạn thời gian qua đã ủng hộ WP mặc dù hơn 1 năm tớ chả thèm ngó đến nó.

Dự là tớ sẽ sớm trở lại :D. Thực ra thì tớ đang thích bộ Kim Bài Đả thủ bên nhà Nguyệt Lai Hương. Nhưng chủ nhà đã lâu chẳng mần ăn gì nên tớ muốn tiếp tục làm cái đó :D. Lười một cái là nó bị dài.

Đồng thời thông báo  Drop “Ta không phải thụ”, quá nhiều nhà làm mà ko để ý :(.

Một lần nữa cảm ơn mọi người đã ủng hộ tớ dù TPQ là truyện edit đầu tay và đọc lủng cà lủng củng mà chả thèm beta . Chào thân ái cả nhà ~


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Chiến Binh.

Chiến Binh.

Au : Akma_elf.

Pairing : HanChul. Longfic.

Ratting : K.

Nếu ai kì thị LGBT,hoặc anti cp,  mời click Back.

Chương I.

Kim Hee Chul là sinh viên đại học năm cuối. Khác với những người khác, thay vì chăm chú học tập để kiếm lấy 1 tấm bằng loại giỏi, Kim Hee Chul khôn quá trú trọng việc học, cái gì cũng chỉ ở mức thường thường, duy chỉ có game là trội hơn hẳn.Tuy thế nhưng mỗi lần đi thi cậu luôn gặp may mắn, nhưng cũng chỉ ở mức độ “qua”, tức là chẳng phải thi, cũng không đạt kết quả cao, vù cậu ta vốn chẳng học hành gì cả. Kim Hee Chul rất chăm chỉ chơi game.

Game cậu ta chơi là kiểu game nhập vai, võ hiệp. Trong game, nhân vật của Kim Hee Chul là một nữ hiệp, nghề Thần Tướng, thiên về tấn công, phòng thủ yếu, tên duy nhất một chữ : Vương. Với niềm đam mê game bất tận, Kim Hee Chul rất chăm chỉ “cày cuốc” cho nhân vật mình, chăm chút từ ngoại hình đến thực lực chiến đấu. Chỉ có điều Chul không dùng tiền để mua đồ, cho nên nhân vật của cậu ta, dù chăm chút đến đâu, cũng cứ như con rùa, bò bò, mãi cũng chỉ đổi khác được chút xíu.

Hee Chul không phải nhân vật đình đám trong sever nhưng lại rất thân quen với những người “nổi tiếng”. Ví dụ như vị Anh Hùng có lực chiến cao nhất Sever- KING chính là đối tượng chuẩn bị kết hôn của Kim Hee Chul, không đúng, Hào Hoa là đối tượng kết hôn của Vương; hay bang chủ Mrs.Lá, phó bang chủ Kai, đều là bạn thân của Vương.  Trong bang Huyền Thoại của Hee Chul, mọi người gọi cậu là Nữ Vương, vì đa số đều xác định vợ của KING đại nhân, đương nhiên sẽ phải là nữ vương, không thể là nam vương. Hee Chul cũng không giải thích, cậu quan niệm Game không phải đời thường, không cần giải thích.

Ngày hôm nay, như thường lệ, đi học về, Chul quẳng cặp qua một bên, mở ngay máy tính, đăng nhập vào game. Vừa mới vào, chưa kịp chào hỏi mọi người, kênh chat bang phái đã xôn xao :

Kai : -Chào mừng người mới “Cơm Chiên” gia nhập bổn bang.

  1. Lá : – Hoan nghênh “Cơm Chiên” gia nhập bang phái =.=.

Khỉ xấu tính: – Chào mừng thành viên mới gia nhập.

……………….

Vương : ……..

Kai: Ah, xin chào nữ vương đại nhân,mừng đại tỷ đã về nhà 😀 \*0*/.

Mrs.Lá : Vương Đại Tỷ, lên đúng lúc lắm, cùng lập đội đi đánh Boss đi.

Vương :  KING không OL sao mà phải kêu tôi đi ?

Khỉ xấu tính : Báo cáo nữ Vương, KING đại nhân từ tối qua đến nay chưa OL, bọn em yếu sức không dám đi đánh Boss L.

Kai : Đồng chí khỉ , chuẩn luôn 😀

Vương : …………..

Cơm Chiên : Vương, lấy anh đi .

Mrs. Lá :……..

Kai : …………

Khỉ xấu tính :……

Heo bay :………

…..Nhân vật thứ n+ : có người cầu hôn nữ Vương kìa….

Kai : *Đập bàn* Dám cầu hôn nữ Vương nhà ta, hãy chờ thiên lôi trảm của KING lão đại đi !!!!!!

Mrs. Lá : Vương đại tỷ! Mau lên tiếng, mà không, Khỉ đến đây, mau đỡ đại bang chủ dậy, đã không đứng vững được nữa rồi.

Khỉ xấu tính: Sau lời cầu hôn của Cơm Chiên, Khỉ đã thoát xác…..

Kim Hee Chul vẫn không lên tiếng, cảm thấy kì quái, đứa nhóc nào dám cầu hôn bổn thiếu gia, là ngoại bang không biết ta là “hoa đã có chủ” thì cũng làm gì có đưá nào vừa gia nhập đã dám múa rìu qua mắt thợ như thế này. Hee Chul rê chuột, xem thông tin về nhân vật Cơm Chiên. Lực chiến 1370, “ thấp hơn gia”, Trang bị không có đồ mãn cấp “ thấp hơn gia”, ngoại hình, nhân vật nghề La Sát “ nghề gia ghét nhất”. Đúng là đồ Cơm nguội. Sau một hồi xem xét nhân vật Cơm Chiên từ đầu đến chân, từ A -> Z, Hee Chul chốt hạ câu cuối cùng như vậy. Tiếp đó cậu lên kênh chat Bang :

Vương : Bản cô nương từ chối.

Cơm Chiên : Tại sao ?

Vương : Nhìn lại bản thân đi, bản cô nương phải đi đánh Boss. Đừng làm phiền.

Kai : Ta biết, ta biết sẽ có kết cục này mà !

Mrs. Lá : KING phu nhân, vào đội của em đi.

Khỉ xấu tính : Em đi nữa. Cơm Chiên, *vỗ vai* ta thông cảm cho lão huynh đệ J))))))))

Tiểu nữ :  Cơm Chiên chàng ơi, nếu nữ vương không để ý đến chàng, hãy để thiếp đây nâng khăn sửa túi cho chàng. Đảm bảo tiền không bao giờ rớt ví.

Cơm Chiên :………….

Mrs .Lá : Tổ đội thiếu 1 vị trí, ai đi ?

Heo bay : Emmmmmmmmmm.

Đúng lúc Heo bay lên tiếng, hệ thống thông báo : “ Trên trời có đám mây ngũ sắc, cao thủ KING đại giá quang lâm”.

Hee Chul thuận tay kéo luôn KING vào tổ đội, quên mất cả lời kêu gào trên kênh bang phái của Heo. Đến khi nhớ ra thì đã không kịp nữa, cả hội đã tiến vào phu bản đánh Boss.

Thế là trên kênh chat Bang, chỉ còn lại lời kêu gào “thảm thiết” của Heo bay, những câu dụ dỗ của chú em Tiểu nữ, sự im lặng của Cơm Chiên đồng chí vừa mới gia nhập. Hee Chul cười thầm, cả cái bang này ai không biết Tiểu nữ là trai giả gái, để đống Cơm nguội kia chết ngụp trong  màu phấn hồng sặc sỡ của nó đi. He he.

Trong lúc đánh Boss, hội bà tám vẫn không quên hoạt động.

Kai : KING đại nhân, vừa rồi anh không ol, có người dám tán tỉnh phu nhân của anhm may mà em đã liều mình chống đỡ, cuối cùng cũng bảo vệ được chủ thành.

Mrs. Lá: Đừng có cướp công của tôi. KING, anh không biết sự cố gắng của em đâu.

Khỉ xấu tính : Các người, các người….*ôm tim* ôi tâm hồn trong sáng của tôi, cuối cùng cũng đã biết cái gì gọi là có tiếng không có miếng. Các người dám cướp công tôi trắng trợn như thế sao ? Ôi cuộc đời này……

Vương : …….

Kai : KING đại nhân, anh lên tiếng đi !

Vương : Im , tập trung đánh quái, Lá, tấn công. KING, thêm máu…

…………..

Thế là tổ đội lại tập trung đánh quái, ngoài tiếng vũ khí va chạm, không thấy ai hé răng nữa.  Trong lúc đang cố gắng hạ Boss bằng mấy nhát kiếm cuối cùng, mật thư  của KING gửi đến cho Hee Chul :

KING : Có người cầu hôn em ah?

Vương : Ừ.

KING : Là ai vậy ?

Vương : Bát cơm nguội mới vào bang hôm nay, anh không thấy sao ?

KING: Ờ, em từ chối chứ ?

Vương : ừm.

KING: Ờ, lát đi phụ bản với anh.

Vương : OK.

Ngồi trước màn hình máy tính, Hee Chul nhếc mép, cái gì đây chứ, game thôi mà.

Không phải KING lại sắp biến “ tình giả thành thật” đấy chứ ? Những tháng ngày sau này, Kim đại nhân này sẽ ra sao đây ?

==============

Là thế này, từ đầu năm đến giờ chưa có đăng bài gì cả, cảm thấy nhà này sắp chết chìm trong nấm mốc, mấy hôm mới định viết Fic.

Nhưng mà thực sự là rất lười, tự đào hố chôn mình thật không tốt lắm.

Nhưng mà chiều nay nhìn thấy bức hình này của ai đó tự đăng lên, thực sự là mừng muốn khóc, cảm xúc dâng trào viết luôn.

1 chap thì ngắn thôi, nhưng mà nóng hổi, vừa viết xong cách đây 10′, mong là sau này, những thứ mình muốn mình sẽ được nhìn thấy.

10570537_468314449971949_7141553999973396666_n

 

 

 

 

 


7 phản hồi

Về bộ Tiểu Phạn Quán

Cách đây không lâu mình có nhận được 1 cmt là nghe đồn ” tiểu phạn quán” sắp được phát hành.

Mình thử dò trên mạng nhưng không nghe tin gì cả.

Hôm nay vào WP mới đọc được 1 cmt nói là sắp in Tiểu Phạn Quán và muốn mình khóa truyện lại.

Mình muốn biết có nhất thiết mình phải khóa truyện không ? Nếu không khóa thì sẽ ntn ? 😀


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Ta không phải thụ (P1)

Thể loại :Đoản văn, Nhất thụ nhất công, HE, Hiện đại.

Tác giả : Khả Khả Ki Bum.

Quà tết của ta cho cả nhà, vì không làm kịp cho nên chỉ có thể post phần 1 thôi. Chúc cả nhà năm mới vui vẻ, gặp nhiều may mắn, vạn sự như ý 😀

 

Tháng sáu ngày mười lăm, Mông Manh cảm thấy đây đúng là một ngày đáng để kỉ niệm, đây là ngày thực tập đầu tiên của cậu, cũng có nghĩa là ngày đầu tiên cậu thoát khỏi trường học bước chân ra ngoài xã hội. Nơi thực tập là nơi mẹ cậu nhờ người  tìm giúp, tuy nói đại học Mông Manh theo học là trường đại học hạng nhất của thành phố, nhưng thành tích học của Mông Manh thuộc loại bình thường, lúc này sinh viên thực tập lại nhiều như vậy, có một mối quan hệ sẽ tốt hơn khi mới  vào nghề.

Mông Manh sáng sớm ra cửa, chen chúc trong đám người đến công ty thực tập. Đây là công ty có vốn đầu tư nước ngoài thuộc loại khá lớn trong thành phố S, từ ngoài nhìn vào có thể cảm thấy ngăn nắp sang trọng, vừa bước chân vào sảnh Mông Manh đã bị đá cẩm thạch làm cho hoa mắt, khiến người nào đó vì đêm qua quá hồi hộp dẫn đến mất ngủ bây giờ cảm thấy thiếu tinh lực trầm trọng. “Xin chào, tôi là thực tập sinh mới tới, xin hỏi tôi nên tới nơi nào báo danh ?”. Mông Manh điều chỉnh trạng thái một chút, khởi động khuôn mặt tươi cười hỏi thăm tỷ tỷ lễ tân xinh đẹp. Tỷ tỷ xinh đẹp tựa hồ vĩnh viễn không có cách nào chống cự với những tiểu đệ, nhất là Mông Manh lại đang mang theo gương mặt tươi cười cấp độ 4 cộng, vì thế tỷ tỷ cười càng thêm ngọt, ngọt ngào đến tận cấp độ 6 cộng, trả lời : “Có thể  đến tầng cao nhất tìm trưởng phòng nhân lực” . “Không nên hỏi vì sao thực tập sinh lại phải tới phòng làm việc cao như vậy để báo tin, bởi vì thực tập sinh thường thiếu kinh nghiệm, dễ dàng gặp rắc rối đối với tập thể trong công ty, phải đến tầng cao nhất để kiểm định cũng là hợp lý”. “Cảm ơn !”. Mông Manh không có đủ khí lực để dùng khuôn mặt tươi cười đến mức không thể tươi hơn đọ với tỷ tỷ xinh đẹp, cho nên chỉ  có thể dùng khuôn mặt cười cấp độ 4 cộng thể hiện lòng cảm tạ, thế cũng đủ khiến tỷ tỷ mất máu đến tận trưa.

“Cốc cốc cốc”, lịch sự gõ cửa ba tiếng, nghe được giọng nói trầm thấp bên trong “mời vào” Mông Manh mới đẩy cửa bước vào : “ Xin chào, tôi là Mông Manh tới thực tập mùa hè”. Đối mặt với hoàn cảnh lạ lẫm Mông Manh có chút hồi hộp, nói xong đầy trán mồ hôi, hai bên sau tai đều đỏ lên. “Là học Marketing sao, tới tầng mười tìm bí thự Mạc Vịnh Hân là được rồi”. “Vâng, Cảm ơn ngài, vậy tôi đi trước”. Nguyên lai nói công ty cao cấp luôn hứa hẹn với tuổi trẻ là sai lầm hết, trưởng phòng này rõ ràng là một thúc thúc bụng phệ. Trong lòng Mông Manh yên lặng nôn, nhưng chính là rất lễ phép rời khỏi phòng làm việc.

Tầng mười bộ Thị trường…

“Thật ngại, tôi là thực tập sinh mới tới, tôi muốn tìm bí thư Mạc Vịnh Hân.”.Mạc Vịnh Hân vừa đi photo tài liệu trở về thấy nam hài đang hỏi đồng nghiệp ngồi bên ngoài tìm mình, phỏng chừng là thực tập sinh mới tới đây, này tiểu quỷ thật đúng là đáng yêu, nói chuyện với người khác mặt cũng đỏ. Mạc Vịnh Hân cười quỷ dị, xem ra hai tháng tới có đối tượng để đùa giỡn rồi, sau đó sắp xếp lại biểu hiện một chút, bày ra bộ dáng của một bà chị hiền hòa dễ gần tiến lên : “ Tôi là Mạc Vịnh Hân, là thực tập sinh mới tới sao? Tên là gì ?”.Mông Manh thấy Mạc Vịnh Hân sau đó sửng sốt, là một tỷ tỷ hòa ái xinh đẹp không kém tỷ tỷ lễ tân, “ Đúng vậy, tôi là Mông Manh”. “ Nga, là người Kiều tổng giới thiệu đến sao?”. Làm trò đi cửa sau lại bị người xa lạ vạch mặt thẳng thắn khiến Mông Manh càng thêm co quắp,hai  tay cầm dải cặp đeo không biết thế nào cho phải, tuy rằng Kiều thúc thúc từ nhỏ đối xử với cậu rất tốt, thậm chí nói sau này sẽ giúp đỡ việc làm của cậu. “ Được rồi, đi theo chị, đến cho em một vị trí”. Mạc Vịnh Hân như trước biểu hiện ra bên ngoài nét cười dịu dàng đến rung động lòng người, nội tâm sóng cuộn biển gào mãnh liệt. “ Đứa nhỏ này không chỉ tên là manh ( dễ thương), lớn lên cũng đáng yêu như thế, vừa nhu thuận lại xấu hổ khiến người ta muốn khi dễ một chút, hì hì, đứa nhỏ như vậy cũng không nên để lãng phí, giới thiệu cho lão đại là được rồi” . Có một loại người bên ngoài là thục nữ điển hình, nhưng tư tưởng bên trong lại là lưu manh.

“Mạc Vịnh Hân”. Di, nhắc Tào Tháo, Tào Tháo tới, rốt cuộc ai kia tới rồi đi. Đương nhiên Mạc Vịnh Hân là cấp dưới trực thuộc Lão đại, Tổng giám đốc bộ Thị trường Niếp Lang đại nhân. Mạc Vịnh Hân tiến tới đón lão đại băng sơn mang chút biểu tình nghi hoặc, “ lão đại, buổi sáng tốt lành”. Niếp Lang nhíu lông mày khó có thể nhận ra,thấp giọng hỏi : “ Đứa nhỏ kia là ai?”Mạc Vịnh Hân, nếu nói lão đại lén lút hỏi ngươi, thì chắc chắn ngươi cũng phải nén lút trả lời, nhưng đánh tiếc Mạc Vịnh Hân không có lãnh hội được tinh thần của lão đại,vẫn duy trì được mức độ đê – xi – ben đầy sức sống như cũ nói: “Cậu ta là thụ..” cố ý tạo một cái nút thắt, phía sau quả thực vang lên thanh âm thập phần kích động kèm theo vô cùng lo lắng, “Tôi không phải là thụ!!”. Nha, đùa bỡn thành công, Mạc Vịnh Hân thầm dương một chữ V trong lòng, không để ý đến tiểu thụ đáng yêu phía sau, tiếp tục kế cận lão đại nói : “ Cậu nhóc nói chung đến để thực tập sinh, Kiều tổng nói để anh hướng dẫn cậu ấy” . “Ân”, băng sơn lão đại khóe môi câu một nụ cười mà người khác không nhìn thấy độ cung, bất cứ biểu hiện nào của tiểu hài tử vừa rồi đều rơi vào trong  mắt , ngoài ý muốn lại khiến anh cảm thấy đáng yêu. Đi sau lưng hai người Mông Manh thập phần 囧 , vô cùng 囧, miệng cũng biến thành hình như vậy, mọi xúc động đan xen, toàn bộ thế giới này đều do hủ nữ hoành hành, bản thân đã bị đùa bỡn đến mức phản xạ có điều kiện.

“Này, tiểu thụ đáng yêu, em cứ ngồi đây nhé, trước dọn dẹp tập làm quen với hoàn cảnh đã, ngày mai sẽ chính thức làm việc”. “Vâng”, Mông Manh 囧, 囧 rồi lại 囧, an bài xong vị trí, ngay cả tổng giám đốc đi từ lúc nào cũng chẳng biết, càng không chú ý đến Mạc Vịnh Hân đã chuyển cách xưng hô sang “ tiểu thụ đáng yêu”. Ngược lại với Mạc Vịnh Hân trong lòng đang vô cùng sảng khoái, lâu lắm mới được đùa giỡn với tiểu thụ đáng yêu như vậy.

Lăn qua lăn lại đã đến buổi trưa, cuối cùng trước giờ nghỉ trưa Mông Manh cũng thu dọn được mọi thứ, sổ ghi chép máy vi tính đặt trên bàn máy, cốc uống nước, khăn tay, ống đựng bút rồi đệm tựa, kì thực cũng không quá nhiều đồ linh tinh, nhưng ai bảo cậu bị Mạc Vịnh Hân đùa bỡn đến tận trưa. Mông Manh vừa mới ngồi xuống nghỉ ngơi một lát, Mạc Vịnh Hân chân đi cao gót đích thực chuẩn mực là thục nữ bước đến : “ Tiểu thụ đáng yêu đến mau, lão đại muốn mời thực tập sinh của bộ phận chúng ta đi ăn cơm”. “ Chị Vịnh Hân, em không phải là thụ” . Đáng tiếc kháng cự của Mông Manh trước sức cường đại của bà chị hoàn toàn không có hiệu quả, cho nên chỉ có thể không cam tâm chịu đựng cách xưng hô này, rất không được tự nhiên theo lưng Mạc Vịnh Hân ra khỏi phòng làm việc.

“ Chị Vịnh Hân, không phải chị nói mời thực tập sinh của bộ phận chúng ta đi ăn cơm sao, sao lại chỉ có mình em?”. Tình trạng hiện tại Mông Manh cảm thấy không thích hợp lắm, tại sao chỉ có ba người cậu, lão đại băng sơn và Mạc Vịnh Hân,những thực tập sinh khác đâu. “ Không sai, em chính là thực tập sinh của bộ phận chúng ta”. Mạc Vịnh Hân đương nhiên là người giải thích, băng sơn lão đại vẻ mặt bí hiểm. “ Em nói…những thực tập sinh khác đâu?” . AA, khí thế của hai người kia thực đáng sơj, một bà chị như sắp phát hỏa, một người tỏa ra khí lạnh, tiểu bạch thụ Mông Manh không ứng phó nổi. “ Bộ phận của chúng ta chỉ có một thực tập sinh”.Đây là câu thứ ba trong ngày hôm nay Mông Manh thấy lão đại nói, quả thực…Giọng nói rất dễ nghe. Thế nhưng, cái gì cơ? Chỉ có mình cậu là thực tập sinh,? Cậu thực sự không thể chịu được cái không khí quỷ dị của hai người này. Cuối cùng Mông Manh chỉ yên lặng cắm đầu ăn.

Ăn cơm trưa tại một cửa hàng cơm Tây cạnh công ty, trên Menu Mông Manh chỉ thấy ghi bò bít tết và thịt cừu , xem đi xem lại cũng không biết nên gọi món gì, sợ mất mặt liền gọi bừa một phần cơm giống Niếp Gia Lập. Sau cơm sẽ đưa canh, miệng nhỏ của Mông Manh uống canh, tai nghe Mạc Vịnh Hân báo cáo, cảm khái…mấy người cuồng công việc này, ngay cả thời gian ăn uống cũng không buông tha. Nhưng mà biểu hiện thực tế giấu dưới vẻ nghiêm trang bàn bạc công việc của hai người này là gì? Niếp Gia Lập vẫn quan tâm nhất cử nhất động của Mông Manh, khi Mông Manh ăn canh trước hết cắn đầu nhọn của muỗng sau đó mới nuốt canh xuống, luôn luôn liếm môi. Đầu lưỡi phấn nộn liếm môi, vừa khả ái vừa khiêu khích, hầu kết của kẻ bị cấm dục  Niếp Gia Lập loạn chuyển. Mạc Vịnh Hân thực ra cũng muốn thưởng thức biểu hiện  Manh tiểu thụ uống canh  mê hoặc, đáng tiếc thỉnh thoảng lão đại mang theo ánh mắt cảnh cáo đầy ẩn ý cho nên đành phải thôi, thực sự là keo kiệt, ngay cả nhìn cũng không cho nhìn.

Bữa ăn chính vừa mang lên khiến Mông Manh hoa mắt, nếu như nói thịt bò hoàn hảo, là tròn tròn người ta có thể cắt, nhưng thịt cừu nhỏ lại dài như vậy.Đây còn có cả khớp xương, lại hình dáng bất quy tắc thế này thì nên hạ thủ thế nào? Mông Manh lúng túng, ngẩng đầu liếc hai người kia, thứ Mạc Vịnh Hân muốn chính là thịt bò lạnh, người ta đã ưu nhã cắt thành từng khối đưa vào trong miệng, lại nhìn lão đại mặt lạnh, ăn thịt cừu giống mình,động tác thuần thục như sư phụ trong lò mổ. Cũng không thể để ngày đi làm đầu tiên, ăn cơm với ông chủ lại xấu mặt, Mông Manh bị bức quá đành phải cầm dao cẩn cẩn dực dực đối phó với miếng thịt cừu trước mặt.

Ô, khối thịt lớn khó cắt như vậy, ta dùng sức lại dùng sức…Đinh ! Rốt cục chiếc thìa Mông Manh quá mức dùng sức đã đẩy món điểm tâm ngọt xuống đất, trong nhà hàng yên tĩnh sinh ra tiếng vang. Mông Manh xấu hổ, ô, thật là mất mặt, hận không thể bỏ lại dao nữa chạy trốn. Niếp Gia Lập tựa hồ dự liệu sẽ phát sinh ra tình huống này, trước tiên gọi phục vụ sinh mang đến món điểm tâm ngọt mới, sau đó đổi vị trí đĩa của mình với Mông Manh một chút. Mông Manh sửng sốt, trước mặt là đĩa thịt cừu đã được bỏ xương, còn được tỷ mỉ cắt thành từng miếng. Băng sơm lão đại còn quá ôn nhu như vậy… Ý thức được mình đang nghĩ cái gì, khuôn mặt Mông Manh bỗng hồng lên, vùi đầu ăn che giấu điểm này của bản thân mình. Niếp Gia Lập lại không chút biểu tình ăn phần thịt cừu của Mông Manh. Toàn bộ quá trình đều khiến Mạc Vịnh Hân – người bị quên lãng cười thầm trong lòng, lão đại bắt đầu dùng chiêu thức ôn nhu để tấn công, tiểu thụ đáng yêu chờ ngày bị tóm được đi !

Cơm ăn được một nửa thì Mạc Vịnh Hân đột nhiên nhớ có văn kiện gấp chưa viết phải chạy về công ty để xử lý, Mông Manh khinh ngạc nhìn về phía vị trí trống lúc trước thuộc về Mạc Vịnh Hân, rõ ràng bản thân mình còn chưa ăn hết một phần ba chỗ thịt cừu, lão đại cũng chưa có ăn xong,  ân, giá cả không phải vấn đề của mình, nhất định là dạ dày của Mạc Vịnh Hân rất đặc biệt mới có thể ăn nhanh như vậy. Chỉ có giày cao gót Mạc Vịnh Hân rời đi mà nội tâm quấn quýt không gì sánh được, lão đại a, nhất định phải nâm bắt thời cơ quý giá này, ta vì hạnh phúc của ngươi mà buông tha món điểm tâm ngọt a! Lão đại, cầu chúc cho lão hồ ly ngươi a, ta phải về down hình đã.

Mạc Vịnh Hân vừa ly khai trong nháy mắt không khí tựa hồ tẻ nhạt hơn, Mông Manh hết sức xấu hổ, ngây ngốc nhìn Niếp Gia Lập, một vị đương sự khác lại hoàn toàn không nhận ra, “ Lát nữa ăn xong dẫn cậu đến công ty phụ cận một chút”. Di, là cảm giác sai sao ? Hình như tiếng nói của lão đại mặt lạnh ôn nhu hơn nha. Mông Manh lắc đầu loạn bất tao suy nghĩ, vâng theo mệnh lệnh tiếp tục ăn. Niếp Gia Lập biểu hiện bất động thanh sắc, một bên tiếp tục ăn, một bên đánh giá đứa nhỏ phía đối diện, vừa ngốc vừa đáng yêu, nhu thuận lại làm lộ ra vẻ khả ái, trong lúc ăn thỉnh thoảng vươn đầu lưỡi liếm nước tương dính ở khóe môi, xem ra ngốc quá dẫn đễn dễ thương, lời này không giả.

Kết thúc bữa trưa Niếp Gia Lập trả tiền bữa ăn trưa của ba người, sau đó chầm chậm đưa tiểu thụ đáng yêu tản bộ về đến công ty, tiểu thụ đáng yêu có vẻ như sợ anh, làm sao để có thể nhanh chóng thân thiết đây. “ Nghe nói cậu là có người nhờ xin vào?” . Nói xong Niếp Gia Lậpdù bận vẫn ung dung nhìn manh tiểu thụ dần đỏ mặt cùng đôi tai. “ Vâng, đúng vậy…Bởi vì trong trường học thành tích học tập của tôi không có gì đặc biệt tốt, mẹ tôi lo lắng không tìm được nơi thực tập, cho nên  mới..”. Thực sự là thẳng thắn đáng yêu, ân..Nếu như sau này trên giường cũng nói trắng ra thế thì tốt rồi… “ Ngài không cần lo lắng, tôi nhất định nỗ lực làm việc”. Thấy cấp trên sắc mặt buồn bực Mông Manh nhanh chóng biểu hiện quyết tâm của mình, làm ra một bộ tràn đầy nhiệt huyết cứng rắn, nhưng mà cậu thực sự cho rằng nét mặt của Niếp Gia Lập đang là buồn bực sao? Rõ ràng là vẻ bất mãn sao? “ Không quan hệ, chỉ cần cậu nỗ lực tôi sẽ dạy cho cậu!”. Khái, tóm lại là bao gồm cả kĩ thuật trên giường.. Tuy rằng suy nghĩ của hai người thực sự khác xa, nhưng trong lúc nói chuyện khoảng cách giữa hai người được rút ngắn lại, tay Niếp Gia Lập tự nhiên khoác lên vai tiểu thụ đán yêu, nghiêng đầu còn có thể thấy lông tơ mỏng manh trên mặt cậu ấy, có điểm giống….đào mật, cắn một miếng… “Di, công ty bên cạnh có starbuck a”. Còn đang chìm đắm trong ảo tưởng, Niếp Gia Lập quay trở về với hiện tại: “Đúng vậy, thích?”. Sau đó nội tâm lại âm thầm thở dài, cứ tiếp tục như vậy sẽ không giữ được hình tượng lạnh lùng mất. “Ân, tôi thích buổi trưa uống gì đó, mùa đông thích nóng, mùa hè nếu có đá thì càng thích, xoài là hạng nhất”. Nhắc tới sở thích gì đó Mông Manh rất vừa lòng, vừa nói ánh mắt còn tìm kiếm. “Không thích cà phê?”. Cứ nghĩ nhóc nói thích starbuck thì tức là thích cà phê, kết quả nói xong hóa ra là thích đồ ngọt. “Cũng thích, không ghét, nhưng mà tôi hơi nhạy cảm với cà phê, uống cà phê  sẽ bị hưng phấn quá độ. Ngài hắn là rất thích cà phê đi ?”. “Vì sao lại hỏi vậy?”. “Ân”, Mông Manh tựa hồ có chút khổ não, “Những người giống như ngài không phải đều thích cà phê sao?” . Xem ra tiểu hài tử này đã bị Liễu tổng tài giáo huấn tư tưởng độc hại. “Cũng không phải rất thích, chỉ là thích hồng trà hơn thôi”. Sau cùng Niếp Gia Lập phun ra, cho tiểu hài tử ngây thơ tưởng tượng một chút cũng không phải là không được.

 


Bạn nghĩ gì về bài viết này?

Chúc mừng sinh nhật !

29/10/2012 – 29/10/2013.

Hôm nay, nhà Ái biệt ly khổ của ta tròn 1 tuổi.

Nhanh như vậy đã được 1 tuổi rồi, ^^ .Và trong thời gian qua cũng được mọi người ủng hộ rất nhiều, rất cảm ơn cả nhà.

fasfj

 

 

1 năm

fnklgn

1000 like

1

48.291 lượt xem

2

2 bộ đam, 3 đoản văn, 1 số fanfic là những gì ta đã có ^^.

Happy Birthday !

First birthday

Trước khi SN WP, ta muốn hoàn bộ Nhiệt phong, beta lại Tiểu Phạn quán, cơ mà mới chỉ thực hiện được có  1 thôi. Mà  thực ra thì ta đã muốn mần 2 cái đoản để mừng ngày đặc biệt này. Nhưng mà m.n cũng biết là ta bị lười bẩm sinh và làm việc rất là tùy hứng. Cho nên cuối cùng cũng chỉ có 1 đoản để mừng sinh nhật thôi. Đoản ngọt ngào, nhẹ nhàng ^^, như bánh gato ke ke.  Bị thầm mến, bị chú ý.

Cuối cùng, cảm ơn mọi người trong thời gian qua đã ủng hộ và đồng hành cùng nhà Ái biệt ly khổ. ^^. Chúc mừng sinh nhật.